Ngải Mễ Lợi Á khóc nấc lên từng hồi, thở không ra hơi, miệng chỉ lẩm bẩm hai chữ "xin lỗi" lặp đi lặp lại không ngừng.
La Hạ ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên hắn thấy Ngải Mễ Lợi Á rơi nước mắt, cũng là lần đầu thấy nàng khóc đến thảm thương như vậy.
"Không sao đâu Ngải Mễ Lợi Á, đây không phải lỗi của nàng." La Hạ ngồi xổm xuống, vươn tay nhẹ nhàng xoa đầu nàng.




